99% con sẽ hư hỏng, thất bại, đánh mất cả tương lai nếu bố mẹ làm những chuyện này đây

Đẻ được đứa con ra đã khó 1 mà nuôi nấng, dạy dỗ nó sao cho nên người còn khó gấp 10 đúng không các mẹ? Như em đây mới có 1 đứa thôi mà muốn trầy da tróc vảy, nhiều lúc bất lực muốn khóc luôn vậy đó. Hôm qua cả nhà mặc quần áo đẹp đâu đó xong xuôi chuẩn bị đi ăn đám cưới, em lấy cây son bữa chồng tặng nhân ngày 20-10 ra định tô lên cho môi nhìn đỡ nhợt nhạt thì đúng lúc chồng kêu em tìm giúp ổng đôi giày.

Em loay hoay chưa đầy 5 phút quay lại thì ôi thôi, mặt mũi thằng con lấm lem son nhìn mà phát kinh. Chưa hết, nó còn quẹt đầy ra cả ga giường nữa chứ, hết nửa cây son mua cả mấy trăm nghìn chứ có ít. Bực quá em đang mặc đầm mà cũng chạy xuống bếp lục cái roi lên quất lia lịa. Thằng nhỏ tru tréo, gào khóc, chồng thì đứng chống nạnh xem, chốc chốc lại gầm rú lên: “Đánh vừa thôi, lỡ rồi, con nít mà đứa nào chả quậy!”. Nói qua nói lại, kẻ khóc, người bực, người la, thế là dẹp hết khỏi ăn cưới ăn kiếc gì luôn.

Lúc đó không kiềm chế được thành ra con bị một trận nhừ tử, nhìn mông sưng lằn từng đường đỏ chót tươm máu mà em hối hận quá. Đúng là em hơi quá tay thật rồi các mẹ ạ! Cũng vì em hay bực tức, đánh mắng như vậy mà con nhút nhát lắm, đi học cô giáo bảo cứ ngồi im re không chịu phát biểu gì cả, ra chơi thì chẳng chịu chơi với ai, cứ lầm lì một đống thôi mặc dù lúc trước nó cũng lanh lợi và hiếu động lắm. Em mà không kiềm chế lại, đánh mắng suốt thì cứ cái đà này em hại con mất thôi.

Đang ngồi suy nghĩ thì ông chồng quăng cho em một link bài báo nói về cách dạy con hay quá chừng, đọc mà thấy nhột nhột. Đại khái nó chỉ ra những đứa trẻ lớn lên nghèo khổ, yếu kém, dễ sa ngã, làm gì cũng thất bại, phần đông cha mẹ của chúng đều có những điểm chung dưới đây. Các mẹ coi kĩ nếu ai mắc phải thì mau mau sửa dần đi nha, chứ không là hại cả tương lai của con sau này:

1/ Bố mẹ mắng mỏ, rầy la con suốt ngày

Theo một nghiên cứu khoa học của Đại học Pittsburgh, nhà nào mà bố mẹ có thói quen chửi mắng, quát tháo, xúc phạm con sẽ ảnh hưởng nghiêm trọng đến tính cách của con trong tương lai. Cụ thể là khi lớn lên con sẽ có cách cư xử không đúng mực, hay hỗn hào, gây sự, đánh nhau, thậm chí bị trầm cảm.

la-1

Vì đã trải qua rồi nên cá nhân em thấy quát mắng chưa bao giờ là cách dạy con hay ho cả. Chi bằng rầy la như thế hãy nói nhẹ nhàng, từ tốn, làm gương cho con noi theo. Trẻ con như tấm gương phản chiếu của người lớn, cha mẹ có đứng đắn thì con mới nên người được. Nếu bé liên tục làm sai thì thay vì quát mắng hãy nhìn lại bản thân cha mẹ trước xem có ổn không đã nha. Em tin rằng, mưa dầm thấm lâu, từ từ với cách dạy dỗ khoa học và đòi hỏi sự kiên nhẫn này, các mẹ sẽ có được những đứa con vừa ngoan vừa lanh lợi, dạn dĩ.

2/ Bố mẹ suốt ngày cắm đầu vào điện thoại di động

Em rất ghét những bố mẹ nào chăm con nhỏ mà suốt ngày ôm khư khư cái điện thoại di động bên người á. Thứ nhất, sóng wifi và bức xạ điện từ phát ra từ chiếc điện thoại nhỏ nhắn này sẽ tác động lên não con từ khi còn là bào thai cho đến khi được sinh ra đời và lớn lên, khiến não chậm phát triển, phát triển lệch lạc, con sẽ kém thông minh đi rất nhiều, thậm chí còn mắc bệnh tăng động hoặc tự kỉ, chậm nói nữa.

Thứ hai, bố mẹ sẽ chỉ tập trung vào chiếc điện thoại mà không để ý gì đến con cả, với những bé đang bú mẹ mà như thế thì rất dễ bị sặc, ngạt thở. Còn với các bé lớn hơn chút, bố mẹ sẽ bỏ lỡ rất nhiều khoảnh khắc tình cảm, thân mật với con. Chả trách sao con lớn lên lại thu mình, xa cách với cha mẹ, việc gì chúng cũng giấu giếm cha mẹ hết.

la-31

Em nghĩ các mẹ nên dành nhiều thời gian ngắm nhìn, trò chuyện, chơi cùng con để bé phát triển tư duy còn hơn là cứ lướt net suốt ngày.

3/ Bố mẹ luôn độc đoán, cái gì cũng theo ý mình

Cạnh nhà em có vợ chồng chị kia làm giáo viên nên nghiêm khắc với con cái lắm. Anh chị ý luôn đặt ra quy định này nọ và bắt con nhất nhất làm theo, chỉ cần sai một chút thôi là không được. Chẳng hạn như chị ý nấu món gì thì phải ăn món đó chứ không được chê, không được đòi hỏi món khác, nghỉ hè chị ý bảo con đi học thêm toán thì nhất quyết phải thế mặc dù em biết đứa con gái của chị thích học múa ở trung tâm văn hóa hơn. Chắc mai mốt con bé làm nghề gì cũng phải theo sự sắp đặt của bố mẹ quá. Nhìn con bé ngày nào cũng rầu rĩ vác cặp đi học trong khi lũ bạn trong xóm vui chơi đá banh, nhảy dây mà thấy thương.

la-8

Các mẹ ơi, đồng ý là cha mẹ nào chả muốn tốt cho con nhưng độc đoán quá, lúc nào cũng ép con theo khuôn khổ của mình đặt ra thì không nên tí nào. Có đứa thích ứng được thì không sao chứ có đứa nó không chịu được, năng lực hạn hẹp thì sẽ bị áp lực, bị vùi dập ngay liền. Chi bằng cứ để con phát triển theo đúng sở trường và khả năng của con thì tương lai con mới thành công và hạnh phúc được. Người lớn mình lúc nào cũng đấu tranh vì tự do, vì ý thích thì mắc mớ gì bắt con trẻ phải theo khuôn khổ?

4/ Bố mẹ ít nói, lạnh lùng, xa cách con cái

Cái này thì chính xác luôn đó ạ. Vợ chồng chị gái em ít nói lắm, lúc nào cũng kiểu lạnh lùng sao ý không diễn tả được. Các mẹ cứ hình dung là sống nội tâm đi ha! Anh chị sinh được thằng con kháu khỉnh lắm nhưng mà hằng ngày rất ít nói chuyện với con thành ra cháu nó chậm nói. Em nhớ hình như cũng 4 tuổi nó mới nói hay sao ý. Hai vợ chồng chị làm công nhân nên suốt ngày đi sớm về khuya, ít quan tâm, hỏi han nên cháu em hầu như ăn học và chơi một mình, cả ngày lầm lũi thành ra nó nhút nhát tương tự như thằng con em vậy đó (mà con em là tại em hay đánh hay chửi ý ạ). Tội nghiệp ghê luôn!

la-7

5/ Bố mẹ cho con xem tivi, điện thoại từ khi còn quá nhỏ

Cái này em thấy nhiều nhà mắc phải lắm nè. Nhiều khi thấy con thích thú khi được xem hoặc con lười ăn nên bố mẹ bật điện thoại, tivi đưa con xem để dỗ con. Riết rồi thói quen xấu này ăn dần ăn dần vào trí não và tính cách của con.
Một nghiên cứu khoa học chỉ ra rằng cho con xem TV, điện thoại quá nhiều trong 3 năm đầu đời sẽ làm con chậm nói, khả năng ngôn ngữ kém. Chưa hết, bé sẽ ngang ngược, hay bắt nạt bạn bè, xấu tính, mất tập trung trong học tập, trong tư duy… hơn là các bạn khác.

la-4

Các mẹ chỉ nên cho bé xem vừa phải và xem đúng chương trình dành cho độ tuổi của con, có ích cho tư duy, trí não của con mà thôi.

6/ Bố mẹ hay dùng đòn roi để dạy dỗ, trừng phạt con

Ông bà ta có câu “thương cho roi cho vọt, ghét cho ngọt cho bùi”. Đúng là chả cha mẹ nào đánh con mà vì ghét con cả. Thực tâm đánh là vì lúc đó quá tức không kiềm chế được với lại muốn tốt cho con, rèn dũa con nên người.
Tuy nhiên, trái với tác dụng răn đe, đòn roi khiến con bị ảnh hưởng tâm lý và thể chất nặng nề, có nguy cơ tăng động, dễ nổi nóng và nhiều biểu hiện tiêu cực khác. Một cuộc nghiên cứu năm 2000 của Thư viện y dược quốc gia Mỹ cho thấy đa số học sinh cấp 1 bị bố mẹ đánh đòn thường xuyên có xu hướng giảm nhận thức, sức khỏe kém và trở nên hư hỏng, sa đọa khi lớn lên.

la-9

7/ Bố mẹ kiểm soát con quá chặt

Nhiều bố mẹ sẽ vào phản pháo: “không quản thế để nó nhiễm thói hư à?”. Theo cá nhân em thấy đây chỉ là một câu bào chữa cho sai lầm mà thôi. Đồng ý xã hội bây giờ nhiều cái xấu dễ khiến trẻ em bị tiêm nhiễm lắm nhưng nếu có kiểm soát thì cũng vừa phải thôi. Đừng có suốt ngày rình rập theo dõi, nắm hết tất cả mọi thứ của con khiến con cảm thấy ngột ngạt, khó chịu. Trẻ con bây giờ thông minh lắm, một khi chúng không được tự do như ý muốn sẽ tìm cách chống đối lại mình ngay. Phần còn lại sẽ bị tự ti, trầm cảm, suy nghĩ lệch lạc. Đã từng có nhiều vụ con bị cha mẹ quản lý quá kĩ thành ra bỏ nhà đi, hoặc tự tử để giải thoát cho bản thân đó ạ. Cái này không phải em hù đâu mà có thật đó các mẹ ơi.

8/ Bố mẹ để con tự ý đi ngủ vào bất cứ giờ nào con muốn

Con em không phải muốn ngủ giờ nào là ngủ đâu nha các mẹ. Em quy định rõ ràng mấy giờ đi ngủ mấy giờ dậy hẳn hoi đó ạ. Việc này tưởng bình thường nhưng thực ra lại vô cùng quan trọng. Ngủ đúng giờ sẽ thiết lập đồng hồ sinh học giúp con có sức khỏe tốt, trí não thông minh, không bị động, không lười biếng ngủ quên dậy trễ. Mẹ nào mà để con muốn ngủ giờ nào ngủ thì đa phần bé dễ tăng động, khó biểu lộ cảm xúc, giảm trí nhớ, giảm độ thông minh nhạy bén, lại lười biếng và khó trị nữa ý.

la-91

9/ Bố mẹ không bao giờ động viên con mình sống tự lập

Mẹ em hay dặn là “đừng ủ cháu bà quá kĩ, để cho nó được tự do, tự lập”. Ban đầu em không thích vì nếu không bảo bọc, coi chừng thì con dễ ốm đau, dễ bị bẩn, dễ bị bạn bè ăn hiếp này nọ lắm. Ví dụ em ít khi để con ra ngoài chơi vì sợ nắng con về bị ho, sổ mũi hoặc thấy con chơi với bạn thì lật đật bế vào vì sợ đánh nhau u đầu. Thành ra con em thiếu ánh nắng mặt trời bị bệnh còi xương, mỗi lần thấy người lạ là lại nép vô mẹ liền, đưa đi học cứ lầm lì một chỗ chả chịu chơi với ai. Giờ rút kinh nghiệm siêng cho con hoạt động ngoài trời, tiếp xúc với lũ trẻ trong xóm để con dạn dĩ dần lên chứ không là tiêu.

Các mẹ đừng ai phạm phải sai lầm như em nha, nên động viên để con sống tự lập, tự do làm điều mình muốn. Cha mẹ mà cứ ấp ủ, giúp đỡ con từng li từng tí thì lớn lên bé dễ thụ động, tự ti, dựa dẫm vào mình lắm, thiếu kĩ năng sống và dễ ốm yếu, sa ngã nữa. Nên nhớ rằng khi một đứa trẻ lớn lên không thành công trong cuộc sống, luôn chán nản, buồn bã, dễ bỏ cuộc… rất có thể đó là hậu quả do cách cư xử của bố mẹ trong quá khứ.

(Hình ảnh trong bài chỉ mang tính minh họa, Nguồn: Internet)

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here