‘Anh cởi quần ra ngay đi, chồng em về rồi kìa!’

Ngày Phong dẫn Ngọc – bạn gái anh đến ra mắt mấy đứa bạn chơi chung nhóm, thằng Hải đã vỗ vai anh bảo:

– Bạn gái mày đẹp thì có đẹp nhưng mày có giữ được nó không mà ham hố.
– Mày nói cái gì đấy. Tao chinh phục được cô ấy chứ cần gì giữ.
– Mày yêu không nhiều nên có nhiều chuyện mày không hiểu. Con bé này phải cẩn thận, yêu thôi đừng tiến xa quá.

Nghe thằng bạn thân khuyên thế nhưng Phong vẫn bỏ ngoài tai bởi anh tin tình yêu mà Ngọc dành cho mình là thật lòng. Yêu Ngọc, anh chiều chuộng cô hết mực, nâng niu em như cục vàng cục bạc, Ngọc muốn cái gì là được cái nấy.

– Anh yêu, em muốn sau này chúng mình cưới nhau được ra ở riêng cơ.
– Nhưng nhà anh có mỗi mình anh là con trai thôi. Chúng mình sống chung với bố mẹ càng đỡ khổ chứ em.
– Thôi, sống chung với bố mẹ chồng hay nảy sinh mâu thuẫn lắm. Chả nhẽ anh muốn đứng giữa em với mẹ anh làm trọng tài sao?
– Thôi được rồi. Anh biết rồi mà, để anh bảo với bố mẹ.

Bạn gái nằng nặc đòi được ở riêng sau khi cưới nên Phong đành đồng ý với cô. Chả nhẽ yêu nhau gần đến ngày cưới rồi lại hục hoặc. Ngày đám cưới được họ hàng khen Phong lấy được cô vợ đẹp mà anh cười ngoác cả miệng.
Kể từ khi về sống với nhau, Phong càng yêu chiều Ngọc hơn trước, chẳng để cô đụng tay đụng chân đến thứ gì. Mọi người cũng nhắc nhở Phong không nên chiều chuộng Ngọc thái quá như thế nhưng Phong không nghe. Anh luôn xua tay bảo:

– Vợ mình, mình không chiều thì còn chiều ai nữa.

Cho đến ngày…

– Anh phải đi công tác một tuần, vợ ở nhà nhớ tự chăm lo cho bản thân mình nhé! Đừng nhịn đói rồi gầy đi không là chồng xót lắm!
– Em biết rồi mà. Anh đi nhớ về sớm với em. Người ta nhớ anh lắm.

Vợ ngả đầu vào lòng Phong dụi dụi vài cái mà anh như đê mê. 7 ngày đi công tác thôi mà với Phong nó kéo dài như 7 tháng vậy. Phong chỉ muốn mua mau chóng chóng giải quyết cho xong công việc để về nhà với vợ . Tối nào Phong cũng gọi điện nhắc nhở Ngọc khóa cửa cẩn thận, ăn uống đầy đủ.
Đấy, có vợ đẹp, đi xa không lo sao được. Rồi nghe tiếng Ngọc vâng dạ ngon như một con mèo, Phong cũng thấy yên tâm phần nào. Thế mà khi trở về Phong phát hiện ra mấy chiếc quần lót của mình không cánh mà bay. Rõ ràng trước khi đi, anh đã xếp nó ngay ngắn trong tủ cơ mà, sao bây mới có một tuần công tác về, nó đã biến mất thế này.

– Vợ ơi, đồ lót của anh, em có cất không?
– Đồ của anh, em động vào làm gì. Anh xem có lẫn ở đâu đó không hay để đâu rồi không nhớ.
– Lạ nhỉ, đồ anh mới mua mà. Để mai anh tìm lại xem.

Phong cũng nghĩ chắc mình để đâu đó, thôi cứ đi tắm trước đã rồi mai xếp lại đồ tìm sau. Nhưng chưa kịp tìm thì chiều hôm sau Phong được sếp cho về sớm hơn thường lệ vì đã hoàn thành tốt công việc trong đợt đi công tác vừa rồi.

Tính về sớm để “trả bài” bất ngờ cho vợ mấy hôm xa nhau nên anh cũng không gọi điện báo trước. Nào ngờ, vừa đến đầu ngõ thì bàng hoàng trong thấy vợ đang mở cửa cho tay thanh niên nhà kế bên bước vào nhà. Gã này mới chuyển đến đây, Phong cũng chưa nói chuyện với gã lần nào nhưng nhìn gã cao to, vạm vỡ lắm.

Nhìn cảnh tượng lén lút của 2 người họ như thể không muốn ai trông thấy mình nên anh càng sinh nghi chỉ chờ cửa vừa khép hờ lại là Phong tiến sát đến để nghe lén thì:

– Mấy chiếc quần lót của chồng em anh mặc có phải không?. Hôm qua lão hỏi mà em không biết trả lời thế nào.
– Ừ anh đang mặc đây chứ đâu. Hôm đấy xong việc nên anh mặc tạm luôn, chứ anh qua với em có bao giờ mặc đồ lót đâu.
– Trời ạ. Anh cởi ra ngay đi, chồng em sắp về rồi kìa. Hôm nay lão tìm lại mà không thấy thì em chết.

Nghe thấy cả 2 người đó nói với nhau sau cánh cửa mà Phong bật cười như điên dại ngay ngoài cửa làm Ngọc hốt hoảng. Anh vứt cặp tài liệu trên tay xuống, cho tên thanh niên kia 1 cú đấm méo mặt rồi quay sang nhìn vợ hằn học. Lúc này anh chỉ muốn cho cô 1 cái tát vì tội lừa dối, nhưng anh quay người bước đi mà chẳng thèm nói với vợ lời nào. Sự phản bội này thật quá tàn nhẫn.

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here