Trang chủ TÂM SỰ Mai chia tay rồi, đêm nay cho anh lần cuối được không

Mai chia tay rồi, đêm nay cho anh lần cuối được không

– Em à, một ngày không gặp em, anh như phát điên lên đây này, cho anh ôm một cái.
– Ơ anh, giữa ban ngày ban mặt, bỏ em ra.
Tuấn vốn là một anh chàng đào hoa, đa tình, thay người yêu như thay áo. Nhưng từ ngày yêu Ngọc, Tuấn như bị cô thôi miên. Một ngày không gặp là đã thấy nhớ đến phát điên rồi. Ngọc là người đầu tiên Tuấn yêu lâu đến vậy. Trong thời gian hẹn hò với cô, cũng có khá nhiều em chân dài, nóng bỏng vây quanh nhưng chẳng hiểu sao Tuấn không thấy hứng thú gì cả.

Tuấn yêu khôn lắm, với cô nào anh cũng rất cẩn thận, mỗi lần vào nhà nghỉ đều chủ động dùng “bảo hộ” để tránh để lại hậu quả. Tuấn không muốn mấy cô ấy dùng cái bụng để khóa chặt đời mình.
Tất nhiên là với Ngọc, Tuấn cũng không quên làm thế. Một người ham chơi như anh thì không bao giờ muốn chuyện vợ con níu chân mình.

Nhiều lần bố mẹ anh cũng phải cáu lên:
– Anh còn lông bông đến bao giờ nữa?
– Ôi, con còn trẻ lắm bố mẹ ạ, mới có 28 chứ mấy, chơi dăm bảy năm nữa con khắc cưới một cô vợ thật đàng hoàng về cho bố mẹ.
– Cái ngữ anh mà kiếm được đứa tử tế thì tôi cũng đi đầu xuống đất. Không lo mà tu tỉnh lại đi, có ngày…

Nhiều lần Ngọc cũng dò hỏi ý Tuấn:
– Anh yêu em nghiêm túc chứ?
– Tất nhiên là nghiêm túc rồi, anh nghiện em lắm đấy biết không?
– Vậy chúng mình cưới nhau đi?
Nói đến cưới thì Tuấn lắc đầu bảo:
– Anh chưa chuẩn bị tâm lý. Em chờ được thì chờ, chứ anh chưa muốn cưới đâu. Cứ yêu thế này thôi.

Ngọc cũng yêu Tuấn thật lòng, đã dâng hiến hết cho anh nhưng có lẽ thấy cái kiểu thờ ơ, bất cần của Tuấn, cô bắt đầu nản. Cuối cùng Ngọc cũng nói lời chia tay. Lần đầu tiên Tuấn bị con gái chủ động ra đi trước, nghĩ cũng tức lắm.
– Chia tay thì chia tay, nhưng người thiệt thòi là em chứ không phải anh.
– Sao em lại thiệt? Em cũng phải đi lấy chồng chứ, chờ anh để em thành bà cô già à?
– Thôi được, nhưng anh yêu em nhiều lắm, em có thể cho anh lần cuối được không?

Ngọc khẽ gật đầu. Hôm ấy hai đứa hẹn gặp nhau ở một khách sạn. Nhìn Ngọc khóc Tuấn cũng thương nhưng vẫn phải chia tay thôi. Anh không thể mang lại hạnh phúc cho Ngọc thì đành để cô đi tìm hạnh phúc với người khác vậy.
Hai đứa lại cuốn lấy nhau, cảm xúc lẫn lộn. Là thằng đàn ông đã dày dạn tình trường, nên dù cảm xúc có dâng tràn đến mấy Tuấn vẫn không bao giờ quên “đồ bảo vệ” để tránh hậu quả.
– Đợi anh chút để anh lấy… đã…
– Mai là đến ngày “đèn đỏ” của em rồi anh không phải lo đâu.

Nghe Ngọc bảo thế thì Tuấn cũng chậc lưỡi, thôi thì cứ yêu rồi rút quân chứ có dây dưa đâu mà sợ. Với lại trúng ngày này thì yên tâm rồi, Tuấn cũng đâu phải là thằng không biết gì, yêu đến cả chục cô rồi ít nhiều cũng có tý kinh nghiệm.

Sau đêm đó, Ngọc cắt đứt liên lạc với Tuấn. Có lẽ cô đã tìm được người mới. Nhiều lúc Tuấn cũng nhớ Ngọc lắm, anh thầm trách cô “con gái cứ tưởng nặng tình nhưng hóa ra cũng mau quên lắm”.
Bẵng đi hai tháng, một buổi tối Tuấn vừa đi uống rượu với bạn về thì thấy Ngọc đang ngồi ở ghế với bố mẹ anh.
– Ngọc, em đến đây làm gì?

Mẹ Tuấn cất lời:
– Chưa đến lượt anh nói đâu. Cái Ngọc nó có bầu với anh rồi. Mai chuẩn bị lễ lạt sang nhà gái bàn chuyện cưới hỏi.
– Làm gì có chuyện ấy, mẹ đừng nghe cô ấy nói linh tinh.
– Anh dám làm mà không dám chịu à. Nó nói linh tinh hay không thì chờ sinh đứa bé ra là biết ngay.
– Mẹ đừng nghe cô ấy lừa. Con không lấy vợ đâu. Có một lần… lại đúng vào ngày ấy sao mà bầu được.

Mặc Tuấn phủ nhận và không chịu làm đám cưới, vì anh luôn nghĩ đứa con trong bụng Ngọc không phải là của mình.
Bố mẹ cũng không ép được con trai nên cũng không làm được đám cưới. Nhưng ông bà đón luôn Ngọc về nhà ở và chăm sóc cho tới tận ngày đẻ. Suốt dạo ấy Tuấn vẫn đi chơi bời bình thường, anh coi như Ngọc không tồn tại bên cạnh.

Một hôm Tuấn về nhà không thấy Ngọc đâu, anh lại thấy thiếu thiếu gì đó. Bố mẹ cũng đi đâu cả, điện thoại thì vứt lăn lóc ở bàn chẳng ai mang cả.
Mãi đến 9 giờ tối bố mới về, Tuấn sốt sắng hỏi:
– Bố đi đâu mà điện thoại để nhà thế?
– Đưa con Ngọc đi đẻ. Mà anh hay nhỉ, vợ đẻ cũng không thèm ngó đến.
– Vợ con gì hả bố, đứa bé không phải của con.

Tuấn không vào viện, anh chẳng có trách nhiệm gì với đứa bé đó cả. Chẳng hiểu sao bố mẹ lại u mê nghe theo cô ấy đến vậy. Từ ngày đón con về, Tuấn vẫn không tới gần đứa bé, mặc bố mẹ suốt ngày chăm bẵm cho nó.
Hơn 1 tháng sau, lúc Ngọc đi phơi đồ thì thằng bé khóc quá, Tuấn ở phòng bên cạnh khó chịu phải sang xem thế nào. Lần đầu tiên nhìn thấy đứa trẻ ấy, Tuấn đã ngớ người, tuy còn nhỏ nhưng nó lại có nét hao hao giống mình. Đúng lúc đó Ngọc đi vào:

– Anh thấy con có giống anh không? Anh đừng thờ ơ với con nữa tội nghiệp. Nó là con của anh đấy. Cái hôm chúng mình chia tay nhau ấy, là em muốn trói chân anh nên nói dối.
– Em nói thật chứ? Lâu nay anh cứ tưởng em bị thằng nào làm cho mang bầu rồi đến bắt anh đổ vỏ.
– Anh không tin thì đi làm xét nghiệm AND được mà.
– Thôi, không cần…

Ngày con trai tròn 3 tháng cũng là ngày vợ chồng Tuấn tổ chức đám cưới. Người vui nhất có lẽ là bố mẹ anh. Cuối cùng ông bà cũng thấy con trai chịu lấy vợ, mà lại còn lãi cả thằng cháu kháu khỉnh nữa. Còn việc có “trói” được anh ở nhà, hết chơi bời lông bông nữa không, thì cũng phải chờ xem nữa…

Theo Webtretho.com

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here